[12 Chòm Sao] School

Buổi Gặp Mặt Đối Tượng Đính Hôn Đầy Bất Ngờ


trước sau

*

---------------------------

Nhà Sư Tử...

- Vừa nãy tớ không nhìn nhầm đúng không?

- Người đó, ý tớ là mẹ của Thiên Bình... Bà ấy là diễn viên Lưu Tử Yên đó.

- Ô mô, không nhận ra luôn đấy.

Vì chuyện cá nhân, nên Thiên Bình đã cùng ba mẹ trở về nhà mà không thể tham gia bữa tiệc cùng bạn bè. Lúc này, mọi người đang ngồi lại và nói về thân thế khó tin của Thiên Bình. Bởi vì bọn họ nhận diện được mẹ của Thiên Bình là một người vô cùng nổi tiếng. Đại minh tinh của Horoscope - Lưu Tử Yên, ảnh hậu có đời tư kín đáo nhất lịch sử. Hóa ra, bạn của bọn họ, lại là con gái của bà ấy.

Trái đất quả thật rất nhỏ.

- Hí hí hí! Thế là Sư Tử có một người bạn thân hoàn hảo nhể? Thời gian qua không phải hai người ăn nằm cùng nhau sao? Tớ sẽ lên trên kiểm tra xem giữa hai cậu có gì đáng ngờ không hô hô hô!

Bạch Dương có lẽ là kẻ tự nhiên nhất trong đám, tự nhiên như ở chính nhà mình. Vừa dứt lời, cậu chàng liền phóng thẳng lên lầu, đạp phanh cửa phòng Sư Tử ra. Kéo theo một đám con trai cũng tò mò khám phá không kém.

- Gì thế này? Chẳng có gì đáng ngờ hết.

- Thằng điên nhà cậu. Cái gì đáng ngờ?

Sư Tử cản không nổi quân đoàn này, bước vào sau, không khỏi lèm bèm. Song Ngư nhìn quanh quẩn căn phòng, ra vẻ đánh giá:

- Cũng gọn gàng phết.

- Tất nhiên rồi. Tôi là người gọn gàng mà.

Sư Tử tự hào khen thưởng, sau đấy vẻ mặt liền chau lại, nhìn đám bạn:

- Thái độ kiểu gì vậy?

Vì phản ứng của mọi người đều hiện lên vẻ cóc tin.

Rất nhanh chóng, mấy cô con gái cũng vào phòng Sư Tử ngắm nghía. Kim Ngưu và Nhân Mã dắt nhau ra ban công gỗ từ phòng Sư Tử, không khỏi cảm thán:

- Ôi trời, cái không gian lãng mạn này là thế nào?

- Huhu, tớ cũng muốn gả cho Sư Tử nữa đó!

- Sư Tử nè, sau này nhớ thường xuyên dắt bọn tớ về chơi nha!

- Xin lỗi. Anh mày không thích dắt trai về nhà. Thế nhé?

- Quá đáng ghê á!

- Hahahaha.

Mọi người rất vui vẻ với chuyến đi đến nhà Sư Tử lần này, ai ai cùng tự nhiên và thân thiết. Nhưng có một người không thể ứng xử tự nhiên được, lại mang trong mình một chút căng thẳng.

Là Cự Giải.

- Ây dà, con cứ lên chơi cùng bọn trẻ đi. Dì làm một mình được mà.

Vì ái ngại, nên Cự Giải đã vào bếp, muốn giúp dì Hoa chuẩn bị đồ ăn. Dì Hoa nói mãi cũng không thể lay chuyển ý định của Cự Giải, đành từ bỏ. Loay hoay một lúc, bà phát hiện cô bé này rất giỏi nấu nướng, liền cao hứng khen ngợi:

- Con gái à, ở nhà con thường xuyên nấu ăn sao? Dì thấy con rất thuần thục đó.

- Vâng, vì con thích ẩm thực. Nên con thường nấu khi có thời gian rảnh ạ.

Cự Giải mỉm cười dịu dàng, khiến dì Hoa càng thêm yêu mến, nói:

- Ôi trời, người gì đâu mà như thần tiên vậy? Xinh đẹp, lễ phép, ngoan hiền, lại còn giỏi nấu nướng nữa. Con hoàn hảo quá, con không phải là người rồi.

- Dì quá khen rồi, con không đến mức như thế đâu ạ.

Tuy lời của dì Hoa, đã có nhiều người nói với mình. Nhưng lúc này, trong lòng Cự Giải vừa choáng ngợp, vừa thích thú. Bởi vì cô được mẹ của Sư Tử khen ngợi. Cảm giác này, thật nâng nâng.

- Con gái, con có bạn trai chưa?

- !!!

Đột nhiên dì Hoa lại nói đến vấn đề này, khiến Cự Giải không khỏi giật mình. Mặt cô bất giác ửng hồng lên. Đối diện với phụ huynh của người mình thích, lại bị hỏi trúng vấn đề này, khiến Cự Giải vô cùng lúng túng. Cô khẽ lắc đầu, nhưng không dám cất lời. Trái lại, dì Hoa rất hào sảng, thẳng thắn bày tỏ:

- Haha. Thế con thấy Sư Tử nhà dì thế nào?

- ...

Sắc đỏ trên gương mặt Cự Giải càng thêm nồng, thậm chí bản thân cô còn thấy khó thở. A, sao lại rơi vào tình huống này a? Cự Giải hối hận rồi a, đáng lẽ không nên ở một mình cùng dì Hoa mới đúng. Dì Hoa hỏi thế này, cô biết trả lời thế nào đây?

Huhuhu... Cự Giải khóc ròng trong lòng. Con mắt của các bậc phụ huynh, thật tinh tườm a.

...

Suốt quãng đường di chuyển, ba người ngồi trong xe, chẳng ai nói câu nào. Bầu không khí giữa gia đình Thiên Bình, vô cùng ngột ngạt.

- Mẹ vừa nói gì?

Vừa về đến nhà, nói chuyện chưa được hai câu, Thiên Bình đã bật dậy. Thái độ vô cùng tức giận:

- Ba mẹ đến bắt con về, là vì buổi hẹn tối nay với nhà đối phương? Sau một tháng trời, hai người tìm con là vì lý do này? _Càng nói, cô càng ấm ức:

- Nếu không phải vì con, thì ba mẹ bỏ mặc con luôn đi.

- Hạ Thiên Bình! Con đừng có hỗn! Một tháng sống ở ngoài, con quên mất lễ phép với cha mẹ luôn à?

Bà Lưu Tử Yên nổi giận mắng mỏ. Đây là lần đầu Thiên Bình thấy mẹ mình nóng giận như vậy. Nhưng bà ấy có quyền giận dữ trong chuyện này sao? Cô uất ức lên tiếng:

- Vậy trong một tháng vừa qua, ba mẹ có nghĩ đến con sống một cuộc sống như thế nào không? Ngay cả khi thấy vết thương trên tay con, ba mẹ cũng không hỏi một lời. Con không nói, đâu có nghĩa là con không đau.

- ...

Lời của Thiên Bình, nghe thật chua xót, khiến cả hai người phụ mẫu của cô, cũng cảm thấy đau lòng. Bà Lưu Tử Yên khẽ trầm sắc, ngữ điệu hạ thấp:

- Mẹ xin lỗi...

- Không cần.

Thiên Bình lạnh nhạt đáp lại, ánh mắt trở nên trống rỗng cùng cực, tiếp:

- Ba mẹ cứ bỏ mặc con như hai người thường làm đi. Đừng sắp xếp và can thiệp vào sự tự do và cảm xúc của con. Giống như trước đây, xem con là người vô hình ấy.

Nói rồi, Thiên Bình lạc lõng trở về phòng mình và tự nhốt bản thân mình ở trong.

Dưới nhà, bầu không khí giữa hai vợ chồng trở nên trầm lắng. Bọn họ suy nghĩ về những lời con gái mình vừa nói. Cảm giác thật nặng nề, cũng thật bất lực.

Bọn họ tất nhiên biết, thời gian qua bọn họ đã bận bịu cho công việc và bỏ quên con gái duy nhất của mình như thế nào. Chính vì sự tội lỗi ấy, bọn họ mới quyết định tìm một đối tượng đính ước tốt nhất cho cô. Đính ước, là một tục lệ phổ biến của giới quý tộc.

Đây là điều hiển nhiên, nhưng sao con gái bọn họ lại phản đối gắt gỏng như thế? Không lẽ con bé đã có bạn trai?

Cốc cốc.

- Thiên Bình, đến giờ ăn cơm rồi.

Bà Lưu Tử Yên mang cơm trưa lên phòng con gái mình, khẽ gõ cửa. Cửa đã bị khóa trong, và chẳng có ai đáp lại. Bà dùng chìa khóa sơ cua, mở cửa phòng đi vào.

Bên trong, không có ai. Chỉ có một đống thù lù trên giường, chăn nệm che kín. Lưu Tử Yên khẽ thở dài, đặt khay cơm lên bàn, nhẹ nhàng lên tiếng:

- Thiên Bình à. Đừng ấu trĩ nữa. Ba mẹ đã lựa chọn rất kỹ đối tượng này, chắc chắn con sẽ hài lòng.

- ...

- Hồ sơ cá nhân mẹ để trên bàn, con có thể tự xem. Chắc chắn con sẽ hiểu, vì sao ba mẹ lại cố chấp đến cùng như vậy.

- ...

- Con cũng đừng lo lắng. Người nhà bên đấy cũng rất thích con. Vì mái tóc xinh đẹp của con, bọn họ đã có ấn tượng rất tốt.

- ...

Dù Lưu Tử Yên có nói gì, cũng chẳng nhận lại câu phản hồi nào. Bà lại thở dài, bỏ cuộc:

- Được rồi, mẹ không nói nhiều nữa. Cuộc hẹn tối nay sẽ bắt đầu lúc bảy giờ, con chú ý chuẩn bị. Mẹ để cơm ở đây, đừng bỏ bữa đấy.

Phải
rất lâu sau khi Lưu Tử Yên rời đi, thứ trong đống chăn mền mới ngoi ra ngoài. Bộ dạng vô cùng thê thảm. Tóc tai rối xù, hốc mắt đỏ hỏn, mặt mũi lem nhem.

Thiên Bình trốn trong chăn, để trút hết nước mắt uẫn ức của mình. Tâm trạng cô cực kỳ tệ. Bởi thái độ của cô có quyết liệt thế nào, cũng chẳng thể thay đổi được gì.

Lúc này, cô lại muốn liên lạc với Song Tử. Cô muốn biết, nếu anh ở trong hoàn cảnh của cô, anh sẽ làm gì. Nhưng khi cầm điện thoại lên, cô lại từ bỏ.

Song Tử không đồng quan điểm với cô, sao có thể hiểu tâm trạng của cô. Vốn dĩ, cậu ta là người đồng cảnh ngộ, nhưng thái độ cậu ta không giống cô. Cũng chẳng có ích gì.

"Người nhà bên đấy cũng rất thích con. Vì mái tóc xinh đẹp của con, bọn họ đã có ấn tượng rất tốt."

Trong một chốc, lời nói của mẹ mình lại hiện lên trong đầu. Thiên Bình vô tình nhìn thấy chiếc kéo trong lọ đựng bút trên bàn học.

Và, một ý tưởng điên rồ đã xuất hiện trong đầu cô.

Tối...

- T-Thiên Bình? Con...

Thân mẫu, phụ mẫu Thiên Bình còn chưa kịp mừng vì con gái mình xuất hiện đúng giờ để khởi hành, thì đã bị ngoại hình mới của cô làm cho kinh ngạc.

Hạ Hàn Chu, người đàn ông luôn mang một vẻ nghiêm lãnh, cất giọng:

- Con phải làm đến mức này à?

- Vì bản thân, con không ngại. Kể cả cái chết.

- ...

Lời của Thiên Bình, so với của ba mình, còn lạnh lẽo và đáng sợ hơn gấp bội lần. Sắc mặt Hạ Hàn Chu không rõ tâm tình, âm trầm u lãnh. Bầu không khí, chưa gì đã căng thẳng cực độ.

Nhà hàng Genial...

Ở giữa khuôn viên tráng lệ mang phong cách cổ điển của một nhà hàng, là một người đàn ông và một người phụ nữ. Toàn thân bọn họ đều toát lên khí chất quý tộc cao quý khó ai sánh bằng. Đoạn, người phụ nữ xoay xoay ly rượu Hennessy Paradis Extra, cất giọng giễu cợt:

- Lạ nhỉ? Ông nên dẫn ả đàn bà kia đến đây thay vì là tôi, mới đúng? Song Tử, đâu phải con trai tôi.

- An Lạp Hi. _Ngữ điệu của người đàn ông ngồi cạnh vô cùng trầm lạnh, nhắc nhở:

- Hãy thông minh một chút. Đừng tỏ ra thiếu học như vậy.

- ...

An Lạp Hi bị dạy dỗ, không khỏi đỏ mặt vì giận dữ, nhưng cũng không dám nói gì.

Chẳng bao lâu sau, trong không gian tráng lệ này, xuất hiện thêm bóng dáng của ba con người. An Lạp Hi đang nhấm nháp thưởng thức hương vị của loại rượu đắt tiền, nhìn một cái, đôi mắt không khỏi kinh ngạc. Ngay cả người đàn ông trầm lãnh khó gần kia, cũng bất ngờ bởi cô gái đang sải những bước đi đầy khí chất.

Mái tóc xám tro tông lạnh bị cắt ngắn không theo bất kỳ khuôn mẫu nào. Phần mái cắt cụt trên chân mày một cách lộ liễu. Đây hoàn toàn là một mái tóc tự hoại, một chút đồng đều cũng không có. Nhưng điều đáng kinh ngạc, rằng mái tóc hỏng nặng ấy, không hề ảnh hưởng gì đến ngũ quan trên gương mặt của cô gái. Ngược lại, còn tôn lên dáng vẻ lạnh nhạt vô tình sẵn có của cô.

(Ảnh tự họa, xin tôn trọng bản quyền)

Ngay cả người mẹ kế như An Lạp Hi, cũng phải công nhận đối tượng của đứa con ngoài giá thú kia, thật sự xinh đẹp và có khí chất của một tiểu thư tôn quyền.

- Dương tổng, Dương phu nhân. Thật thất lễ, đã để hai người đợi.

Hạ Hàn Chu bước đến, lãnh đạm chào hỏi với nhà đối phương. Dương Tề có chút khách sáo, đáp lại bằng ngữ điệu đều đều:

- Không đâu, Hạ tổng. Ngài đã đến đúng giờ, là chúng tôi tự mình đến sớm thôi. _Nói rồi, Dương Tề giới thiệu người phụ nữ đứng cạnh mình:

- Đây là vợ tôi, An Lạp Hi.

- Hân hạnh làm quen, Dương phu nhân. _Hạ Hàn Chu khẽ gật đầu, lại quay sang giới thiệu hai người bên mình, cất lời:

- Đây là vợ tôi, Lưu Tử Yên. Còn đây là ái nữ nhà tôi, Hạ Thiên Bình.

Đến lượt mình, Thiên Bình khẽ cúi chào hai bậc trưởng bối, nhưng sắc mặt không có chút thân thiện nào. Hai bên đã giới thiệu xong, cùng ngồi xuống. Nhưng, có vẻ đã thiếu mất một người.

- Dương tổng, xin mạn phép hỏi.

Không đợi ba mẹ mình lên tiếng, Thiên Bình đã vào thẳng vấn đề, ngữ điệu lạnh nhạt:

- Con trai ngài đâu rồi?

Dương Tề đánh ánh mắt lãnh đạm sang nhìn Thiên Bình, ý tứ đánh giá hiển nhiên thể hiện một cách lộ liễu. Nhưng không ai có thể biết ông có suy nghĩ gì. Ông trầm giọng, trả lời:

- Đã thất lễ đến Hạ tiểu thư. Con trai ta đã xin phép đi nghe điện thoại một chút. _Sau đấy, Dương Tề lại cất lời nghi vấn:

- Ta nhớ, con có mái tóc dài mà nhỉ?

Thiên Bình không mấy bất ngờ khi nghe câu hỏi này, hóa ra lời mẹ cô nói là thật. Trước sự ngoài ý muốn của ba mẹ mình, Thiên Bình vẫn vô cùng điềm tĩnh, đáp:

- Vâng, ngài nhớ không nhầm. Cho đến chiều nay, tóc con vẫn còn dài. Nhưng khi nghe mẹ nói ngài thích mái tóc của con. Nên... _Nói đến đây, Thiên Bình thẳng thắn nhìn vào mắt Dương Tề, trôi chảy nhấn mạnh:

- Vì muốn hủy hôn ước với con trai ngài. Con đã tự tay cắt bỏ nó rồi.

- ...

Thái độ này, câu trả lời này của Thiên Bình, khiến người đàn ông âm lãnh như Dương Tề cũng phải kinh ngạc. Câu trả lời của Thiên Bình không chỉ ảnh hưởng đến mỗi Dương Tề, mà còn khiến ba người còn lại chấn động. Vì trước giờ, chưa một ai dám có thái độ không sợ hãi trước mặt Dương Tề. Ngay cả Hạ Hàn Chu, cũng phải nể mặt Dương Tề vài phần.

- Xin lỗi mọi người.

Ngay lúc bầu không khí đang vô cùng căng thẳng, lại có một giọng nói thứ sáu vang lên:

- Bây giờ con mới có mặt.

Không rõ phản ứng của bốn vị trưởng bối như thế nào, nhưng khi nghe giọng nói này, sắc mặt Thiên Bình vô cùng kinh ngạc. Biểu cảm lạnh lẽo trên gương mặt cô bất ngờ biến thành một bộ mặt khó tin. Thậm chí khi đã nhận diện được người vừa xuất hiện, cô vẫn

Truyện convert hay : Đệ Nhất Chiến Thần

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện