[12 Chòm Sao] Phi Thường

Chương 8


trước sau

Một ngày mới lại bắt đầu đem đến niềm tin mới, hi vọng mới và cả... tiền mới. Thiên Yết vừa dậy đã đứng nghiêm chỉnh đợi mẹ cho tiền tiêu vặt, đã vậy lại còn kì kèo đòi thêm. Nếu không phải Xử Nữ đến lôi đi chắc chẳng hôm nào thằng này đi học đúng giờ. Ngày nào cũng thế, và ngày nào cũng...

- Ê bọn kia, tiền đâu?

Đứng trước hai người là đám người bặm trợn, thân hình lực lưỡng rõ ràng là phường côn đồ ăn cướp, chuyên chặn đường đòi tiền. Nhưng thay vì trợn mắt thị uy với hai người thì bọn họ tỏ ra sợ sệt, cung kính. Và người vừa lên tiếng không ai khác là Thiên Yết.

Kể ra thì khoảng một tháng trước, Xử Nữ và Thiên Yết đã bị bọn người này chặn đường. Tất nhiên ở đây không cấm sử dụng phép thuật, lại còn động đến tiền của anh, Thiên Yết nổi điên cùng Xử Nữ đè bẹp mấy tên kia. Nói thì to tát thực chất có bốn tên chỉ được cái khoe mẽ nên dễ dàng bị hạ gục. Và sau đó bọn nó phải cống nạp cho hai người cho đến khi đủ số tiền cướp được. Thật thương tâm.

Sau khi lấy được "vật phẩm cống nạp", Thiên Yết hí hửng vô cùng cao hứng ngửa cổ lên trời mà đi, và điều gì đến cũng sẽ đến.

BINH - Cậu đập mặt vào cái tường gần đó. Xử Nữ lắc đầu:" Sao cái tường đó mãi chưa sập nhỉ? Mặt tên đó đập vào mấy chục lần rồi mà."

Thiên Yết ôm mặt lại lấy tiền lót vào liền cảm thấy hết đau nhanh chóng, đang tính đi tiếp thì nghe tiếng ai đó:

- A ha, xin chào.

Bảo Bình rẽ ngang qua thấy hai người "có quen biết" thì chào hỏi vài câu.

- Trời hôm nay đẹp thật. Gặp hai người bỗng nổi cơn âm u, nói chuyện một câu thì dông tố kéo đến, nói thêm câu nữa thì mọi chuyện lại bình thường.

- ... - " Cái thằng đần ấy nó lại lảm nhảm cái gì đấy?" - Suy nghĩ của hai con người được nhắc đến.

Nhìn vẻ mặt đần thối của hai tên kia, Bảo Bình tròn mắt:

- Không hiểu hả? Đấy thấy chưa, tao nói chúng mày đần mà.

Câu trước không hiểu nhưng câu này thì hiểu hết. Hai thằng mặt côn đồ bẻ tay răng rắc tiến về phía Bảo Bình, trong khi đó cậu lại đưa mắt sang một bên tỏ vẻ ngạc nhiên:

- Ủa, Sư Tử với Thiên Bình đang làm gì thế?

Tạm thời bị trí tò mò làm nguôi cơn giận, Xử Nữ cùng Thiên Yết nhìn theo hướng đó thì... chẳng thấy gì. Nhìn lại thì thấy Bảo Bình vẫy tay bước vào cổng không gian, trước khi đi còn cười gian:

- Đấy, tao bảo mà.

Nói rồi cậu biến mất cùng cánh cổng, để lại hai con người bừng bừng lửa giận, chí khí tăng cao chạy vụt đến trường, sống chết với thằng đó một phen.

---------------------------------------------------------------

- Ối mẹ ơi, thần linh ơi, Cự Giải ơi... sao mày chết sớm thế, à nhầm, tao nghe con Thảo Mai bảo mai là ngày... là ngày ăn bánh, phải không nhỉ?

Cốp. Cú cốc đầu khá "nhẹ" của Song Tử làm Kim Ngưu la oai oái, không quên gân cổ lên chửi:

- Tiên sư nhà con Song Tử, bà sắc nước hương trời vậy mà dám đánh hả?

- Là sắc nước cống và hương nhà vệ sinh đúng không? - Cự Giải nhướn mày xỉa xói, ai bảo vừa nãy kêu la linh tinh. Xét thấy Cự Giải còn thù dai hơn cả Sư Tử.

Song Tử cười lăn bò, đến nỗi suýt thiếu oxi mà chết, ra sức gật đầu tán thành. Cự Giải nói gì cũng thâm thúy hết. Kim Ngưu tức giận, có một sự nhục không hề nhẹ ở đây. Cô vòng ra sau quặp chặt cổ Cự Giải:

- Này thì nước cống, ghen tị với nhan sắc của tao à?

Cự Giải suýt bị bóp chết trong sự chứng kiến và không làm gì của nhân chứng Song Tử thì Sư Tử bước vào, thấy vậy nhếch miệng cứu nguy:

- Kim Ngưu, hình tượng, hình tượng.

Nghe vậy Kim Ngưu sực nhớ ra, buông Cự Giải, vuốt lại trang phục e hèm một cái:

- Hôm nay tiểu thư ta tha cho, cẩn thận giữ mồm nghe chưa?

Cự Giải thở hồng hộc lườm Kim Ngưu, lại lườm luôn con bạn đểu đứng đó không làm gì. Song Tử thấy vậy cười hề hề hỏi thăm:

- Mày chết chưa thế? Ăn gì tao cúng?

Binh.

Chị Song Tử đã hi sinh anh dũng dưới quả bóng nặng trịch. Một cái đầu ló vào ngập ngừng:

- V-Vừa nãy có ai bị tai nạn bởi một quả bóng không?

- Không. - Cự Giải cười hiền đáp.

- Không con tinh tinh, bà đây suýt chết đấy. Mà quả bóng gì, quả tạ thì có. Con, thằng ôn nào dám ném vào bà?

Song Tử vừa gượng dậy đã xả ngay vào mặt đứa ngoài cửa. Dù ở khá xa nhưng mưa ở đâu cứ táp thẳng vào mặt người đó.

- Ha, Song Tử bình tĩnh, tao ném chơi thôi mà.

Thiên Bình tái mép mặt, vừa nãy ném mà nó nặng quá nên dùng chút gió đánh bật nó lên, kết quả bay thẳng vào lớp trúng Song Tử. Mà sao nó chưa chết nhỉ? Song Tử sát khí ngút trời cầm thước kẻ đuổi Thiên Bình chạy quanh lớp.

- Này thì ném chơi.

May mà nó chỉ sượt qua đầu vì cô né kịp, không chắc chấn thương sọ não mất. Tiếng "Binh" vừa nãy là do quả bóng đập vào tường.

- Mà bóng ở đâu vậy? - Kim Ngưu nhặt quả bóng lên săm soi.

- Thầy Xà Phu đưa, là quả bóng dùng chơi trong thi đấu.

Sư Tử lên tiếng giải thích. Vừa nãy đang đi cùng Thiên Bình thì từ đâu xuất hiện lù lù một bóng đen làm hai người thót tim, cũng may nhận ra ngay sự kì dị độc quyền của Xà Phu nên mới bình tĩnh lại. Thiên Bình được đưa cho quả bóng nên vui sướng nói muốn ném thử. Cô thì đi vào một mình, lỡ tên bay đạn lạc, nó ném trúng đầu cô như chơi. Và quả thật với sự đen đủi vốn có, đã có người bị Thiên Bình ám sát.

- Ôi trời ơi lại nhắc đến thi đấu, còn kịch nữa, chắc con chết.

Song Ngư cưỡi chổi bay đến vừa kịp nghe câu nói của Sư Tử, không khỏi rêи ɾỉ. Chưa kịp kêu thêm câu nữa đã nghe giọng nói đằng sau:

- Chết đi cho đỡ chật đất.

Bảo Bình bước ra từ cửa không gian thuận miệng nói. Song Ngư quay ra sau nhìn Bảo Bình. Tên này nói chưa thấy câu nào có ý tốt.

- Bà đây còn chết sau mi, đợi mi chết, ta sẽ đứng ở mộ mi mà cười khinh. Hahaha.

- A, quên béng mất, lúc nãy tao định nói gì với mày đấy?

Kim Ngưu sực nhớ ra một chuyện, hỏi Cự Giải. Chỉ thấy Cự Giải nhíu mày khinh bỉ nhìn lại:

- Mày đã nói đâu tao biết. Hình như là cỏ may cái gì ấy, đúng rồi ăn bánh gì đấy.

Song Tử sau khi đè bẹp Thiên Bình nghe Cự Giải nói mà đen mặt. Chỉ nhớ mỗi ăn bánh là sao.

- Hả? Cỏ may? Ăn bánh?

Kim Ngưu xoa đầu nghĩ ngợi, mặt rất hình sự. Song Tử thở dài tạm tha cho xác Thiên Bình ngồi
xuống cạnh Cự Giải:

- Là Thảo Mai nói mai là ngày ...

- Gϊếŧ Bảo Bình.

Hai giọng nói đồng thanh trầm mặc như từ âm phủ làm cả đám trợn mắt.

- Lại có cả ngày gϊếŧ Bảo Bình nữa cơ à? - Song Ngư chớp mắt. - Vậy tao sẽ tham gia nhiệt tình.

- Tao cũng thế. - Kim Ngưu nhiệt liệt tán thành.

Hai cái bóng ở cửa nghệt mặt ra nghe hai đứa kia linh tinh, sau cũng lấy lại tinh thần hướng Bảo Bình phóng sát khí, tiến đến gần. Bảo Bình trưng vẻ mặt ngơ ngác không hiểu chuyện nhìn hai tên hằm hằm đi đến chỗ mình. Rút ra 3 rub, Bảo Bình đưa ra.

- Coi như tiền hối lộ.

Thiên Yết giật phắt tờ tiền, mặt hằm hằm. Bọ kia trợn mắt lần hai, Thiên Yết mà không cần tiền? Trời hôm nay có vẻ xanh hơn nhỉ, mà chẳng liên quan. Vậy mà Thiên Yết làm cả lũ thất vọng.

- Sao chỉ có 3 rub?

- Vậy 2 thôi, trả tao 1 rub.

- Đừng hòng, tiền đã về tay tao.

- Ê, của tao nữa.

Trong khi hai đưa con trai vừa mới muốn gϊếŧ người giờ lại đi tranh giành tiền thì Sư Tử bước đến vỗ vai Bảo Bình:

- Hôm nay mày bị bệnh à? Lại mang tiền cho bọn nó.

Bảo Bình thản nhiên:

- Vừa nhặt được.

Sư Tử đen mặt, biết ngay mà. Mà 3 rub để bảo toàn tính mạng, cũng là trao đổi ngang giá nhỉ. Mạng thằng này chỉ đến thế thôi. Sư Tử gật đầu cho là phải, vừa ngẩng đầu lên đã thấy Bạch Dương và Nhân Mã mới đến. Mặt hai đứa vẫn tự tin tỏa sáng như thường.

- Chào các bạn. Hãy chào đón hai nam sinh rạng ngời đẹp trai bằng những tràng vỗ tay nồng nhiệt và những ánh mắt ngưỡng mộ nhất.

Nhân Mã tự biên tự diễn, chỉ mình và Bạch Dương. Đáp lại là mấy ánh nhìn xỉ vả, khinh bỉ từ đám bạn. Lơ nó đi, hai chàng trai tự tin tiêu sái bước vào lớp, đầu hợp với phương ngang một góc 45 độ. Bỗng:

- Vỏ chuối kìa.

Lập tức hai người nhìn xuống chân, cũng là lúc hai đứa nhận ra mình bị lừa trắng trợn.

- Hahaha, không cần vừa gặp tao đã chào vậy đâu.

Kim Ngưu cười không ngậm được mồm, tất nhiên hưởng ứng là tràng cười quá lố vang vọng của cả lớp.

-------------------------------------------------------------

Trong khi đó, lớp trưởng gương mẫu của lớp 12A12 vẫn còn ở nhà. Vừa mặc chiếc áo đồng phục vào, ngắm mình trong gương:

- Ừm, vẫn đẹp trai như thường.

Đúng là gần mực thì đen. Có Kim Ngưu trong lớp đảm bảo không đứa nào không mắc bệnh tự sướng. Con tinh linh nằm gần đấy nghe thấy thế thì không khỏi chảy vài giọt mồ hôi.

- Cậu chủ à, bữa sáng đã chuẩn bị xong.

Tiếng quản gia vang lên bên ngoài, Ma Kết bộ dáng nghiêm trọng nhìn đồng hồ:

- Vẫn còn sớm.

Lần này thì con tinh linh không chịu được nữa, gân cổ hét:

- Sớm cái đầu cậu, còn 5 phút nữa là vào lớp rồi đấy.

Ma Kết nhìn con tinh linh nhướn mày khiến nó giật mình, nghĩ ngay đến điềm xấu mà tính chuồn. Ma Kết nở nụ cười ác quỷ, nhanh tay tóm lấy con tinh linh, nhăn nhở:

- Lâu rồi không gặp Song Ngư, chắc nhớ nó lắm nhỉ?

Con tinh linh run rẩy nhìn cậu:

- A, ta đang nhắc cậu không muộn học mà.

Ma Kết nhìn nó, nhớ lại 3 năm trước, cậu và Song Ngư đang đi mua thức ăn vặt thì thấy nó bị thương ở chân, khập khiễng đi tới. Song Ngư thương tình giúp nó trị thương, rồi không cần biết nó có chủ chưa mà đem về nhà. Điều kì lạ là con tinh linh này biết nói, lại tự xưng hoàng thất gì đó nhưng không nói rõ. Thế là bị cậu dạy dỗ cho một trận.

Sau một tháng ở nhà Song Ngư, nó đến nhà cậu với thương tích đầy mình rồi tha thiết xin ở lại. Vậy là từ đó nó sống cùng cậu. Nể tình nó đặc biệt cậu đã rất tốt bụng cho nó nằm ở ổ tinh linh, ăn uống như tinh linh... Mà hình như cũng không có gì đặc biệt trừ việc nó không coi cậu là chủ nhân, lúc nào cũng lên mặt dạy đời cậu. Tất nhiên nó được mỗi việc là lúc cấp bách nó có thể giúp cậu di chuyển dễ dàng, điển hình như lúc này.

- Sắp vào lớp rồi.

Con tinh linh - được Song Ngư đặt tên là Ryo - nhìn cậu khó chịu rồi cũng ngoan ngoãn tạo một cánh cửa không gian. Ma Kết tạm tha cho nó, chỉnh lại vạt áo, tiêu sái bước đi không để ý vấp cái gì đó ngã nhào vào cánh cửa. Tất nhiên sau đó là hàng chục con mắt dán chặt lên vị lớp trưởng đáng mến.

- Hahaha... đáng đời chưa con.

- Quả báo, quả báo.

- Trời xanh có mắt.

- Sao ở đó không có bãi... gì nhỉ?

...Và còn nhiều câu hả hê khác.

Hình như bạn Ma Kết gây thù chuốc oán với khá nhiều người. Cả lũ cười như được nghỉ học, chỉ trỏ chửi xéo.

- IM NGAY.

Lập tức im lặng bao trùm, cười thì cười thế thôi chứ Ma Kết nó mà điên lên là mất mạng như chơi. Song Ngư nhịn cười "tốt bụng" phủi phủi vai áo thằng bạn:

- Haiz, ăn ở cả, ăn ở cả.

Lập tức Ma Kết vỗ cái bốp vào đầu cô, phủi quần áo trợn mắt nhìn bọn kia. Dám cười đại ca, bọn này chán sống rồi. Ừ thì có đứa không kiêng nể gì nói:

- Ma Kết, hôm nay được ngày đi bằng cửa không gian thì lại ngã dập mặt, nhọ nhỉ? - Xử Nữ sau khi chia tiền cùng Thiên Yết thì quay ra cảm thông.

Trong khi đó Thiên Yết đang xem xét cái gì đó dưới chân Ma kết:

- Sao không có đồng nào rơi ra nhỉ?

-... - Sau đó là ánh mắt khinh bỉ của cả lớp dành cho tên thủ quỹ kia.

Truyện convert hay : Bị Các Đại Lão Đoàn Sủng Sau Ta Dã Phiên

trước sau
Bình luận văn minh lịch sự là động lực cho tác giả. Nếu gặp chương bị lỗi hãy "Báo lỗi chương" để BQT xử lý!
Sử dụng gói vip bạn sẽ được phép tắt hết quảng cáo khi đọc truyện